Full marathon finisher – Lần 2

2 năm trước, mình có 1 ước muốn là finish 1 full marathon trước khi 30 tuổi. Mình đã làm được & “thề” không chạy thêm cái marathon nào nữa :))))

2 năm sau, dòng đời đưa đẩy mình quay lại chạy bộ & mình commit thêm 1 cái marathon nữa & cũng tự tin vì giờ mình khỏe, bền, nhanh hơn 2 năm trước rất nhiều, nên nghĩ chắc lần này cũng dễ nuốt thui. Mình cũng đã finish được, nhưng lần này không dễ ăn như 1st marathon nữa.

Ở 1st marathon, mình vẫn làm bạn với mệt, mỏi, đau, nhức gần như 42km, nhưng lúc đó vui và quyết tâm lắm vì lần đầu chạy, nhiều động lực, Nha Trang, cung đường biển đẹp, nhiều người tham gia,…

Còn ở 2nd marathon, tụi mình chọn Stop and Run, chạy ở khu vực đồi Cát, Bình Thuận. Chỉ có chạy 1 đường thẳng băng suốt 42km, có nắng bể đầu, có dốc & thiệt nhiều dốc, và không có cái toilet di động nào cả 🙂

Bạn chạy lần này cùng mình là Nhung. 2 chị em tập cùng nhau cũng gần hơn nửa năm cho đợt marathon này. Nhung lần đầu chạy full marathon & tập tành chăm lắm.

Kế hoạch của 2 chị em là finish 42km trong vòng 6 tiếng, cố gắng chạy được ~24-25km trong vòng 3 tiếng đầu, rồi lết 3 tiếng còn lại.

Thực tế thì
Ở 21km đầu, khá dễ dàng với tụi mình. Chỉ có cái là hơi chậm so với plan vì nhiều dốc, không dám chạy nhanh.

Ở 21km đầu, cũng không có nhiều vấn đề lắm, ngoài việc là nắng nóng, cơ thể sẽ bị mất nước do chảy mồ hôi. Còn cơ thể mình lạ lắm, không chảy mồ hôi, mà mắc tè liên tục, cứ 30p là cảm thấy có áp lực ở thận :)))) Chắc trong 7 tiếng chạy, mình đi tè bụi được 8-9 lần.

Từ km22 – km28, bắt đầu xuất hiện hàng loạt vấn đề dễ dàng bẻ gãy tinh thần người chạy

  • Nắng chói chang từ 7h
  • Nóng nên dội nước, ướt giày, rộp chân
  • Mắc tè 7749 lần, không có toilet, vừa chạy vừa me chỗ nào có thể chui vào đi. Khộ.
  • Gối trái – phải, bắp chân trái – phải bắt đầu biểu tình, rồi lần cứng ngắt; còn bàn chân thì tê dần tê dần theo thời gian.
  • Xung quanh gần như không có ai vì ai chạy nhanh hơn đã cách rất xa, ai chạy chậm hơn thì bị BTC hốt về rồi :))))

Từ km30 – km40, tinh thần của mình gần như bị khuất phục hoàn toàn, mình không muốn chạy nữa, nhưng nhờ Nhung động viên nên 2 chị em cứ cà lết cà lết chạy, lâu lâu đi bộ rồi lại chạy. Nhiều lần, nếu không vì chạy chung với bạn, mình đã định phóng lên xe BTC về luôn. Lúc đó, mình mong ước có bạn bè, người thân khác cũng đứng bên đường cổ vũ mình, nhưng mình cũng sợ mình không giữ được sự cứng cỏi, thì chỉ có bỏ cuộc :))) Lúc đó, mình với Nhung vừa chạy vừa la làng: “42km shittttttt” “tại sao lại mắc tè thế nàyyyyy” “aaaaaa”, quá chòi điên :))))

Nhiều suy nghĩ lắm và cũng trống rỗng lắm, và đó là lần đầu tiên, mình muốn bỏ cuộc 1 cái gì đó tới vậy.

Còn target finish trong 6 tiếng đã bỏ cho chóa gặm, giờ về được là mừng.

Ở 2-3 km cuối, mình cảm thấy không thể tiếp tục ủy mị như vầy nữa, dù gì cũng tới đây rồi, rồi mình nhìn qua Nhung thấy bạn mình vừa mệt, vừa sợ hết giờ mà vừa phải động viên mình (và kiếm toilet phụ mình nữa :)))), nên mình xốc lại tinh thần, siết mông, hóp bụng, co giò & cố gắng chạy nhanh hơn.

Còn cách đích khoảng 700m nữa, còn 10p nữa hết giờ, hai chị em nắm tay nhau (mé, cái nắm tay gồng nổi gân :))), mình thì cắn chặt răng, thở dốc như cá mắc cạn, dẹp cơn đau chân (mình phát hiện là khi muốn, cơ thể mình có thể hợp tác tạm “dẹp” 1 cơn đau), còn Nhung thì cũng đau + áp lực thời gian nên cứ 5 giây là nó nhìn đồng hồ 1 lần :))))

Và rồi tụi mình đã finish được 42km với tổng thời gian (bao gồm đi tè) là 6h55′.

Dù không đạt được mong đợi về thời gian của mình, mình rất tự hào vì mình đã không phóng lên xe đi về :))), và vì mình & Nhung đã làm được.

Mình cảm thấy biết ơn vì sự chăm chỉ để khỏe, bền, nhanh hơn của mình suốt ít nhất 6 tháng qua để mình có thể lì hơn 1 chút ở đoạn đường khắc nghiệt này.

Mình rất cảm kích các anh, chị, em như Nhung, hội xe đạp, hội cầu lông đã là 1 system vững chắc để cùng nhau duy trì các habit thể dục thể thao tốt.

Mình biết ơn các supporters đã đợi tụi mình nhiều giờ dưới cái nắng của Bình Thuận, và chăm sóc tụi mình thiệt nhiều sau race.

Sự tĩnh lặng và bóng tối

Rất thích và rất tận hưởng sự yên tĩnh, tĩnh lặng. Ở đó, mình cảm thấy cực kì dễ chịu, dù mỗi ngày, mình vẫn rất thích hoà vào sự náo nhiệt, ồn ào của cuộc sống.
May mắn sao, sự yên tĩnh luôn đến với mình và mình cũng tưởng quen với sự yên tĩnh.
– Là mỗi sáng khi đầu óc trống rỗng lang thang những suy nghĩ về 1 ngày, về cuộc đời, về ta và người, trong căn phòng nơi ánh nắng tràn vào, tiếng chim hót, tiếng xe cộ chạy ngang.
– Là được làm việc phần lớn thời gian trong 1 không gian yên tĩnh, dễ chịu.
– Là mỗi khi ăn, làm, chỉ ăn, hoặc làm, hoặc nói chuyện. Không vừa ăn vừa xem điện thoại.
– Là buổi tối nằm nhìn lên trần nhà và chẳng nghĩ gì cả.

Nhưng có 1 khoảnh khắc mình làm mình cảm thấy thật lạ với sự yên tĩnh, tĩnh lặng khi cách đây 1 tháng, mình được trải nghiệm ăn trong bóng tối.
Ở trong khoảng tối đó, mình ngồi trong 1 chiếc ghế, ở 1 cái bàn thật lớn, xung quanh là bóng tối và trong 1 khoảnh khắc ngắn ngủi, mình không nghe được gì xung quanh nữa.

Mình cảm giác bóng tối, sự tĩnh lặng và cả mình, thật mênh mông, vô định. Mình cảm thấy không có gì để bám vào cả, thấy nhỏ bé thật nhiều. Thật xa lạ với sự yên tĩnh, tĩnh lặng thường ngày của mình. Không quen.

Có chăng, đó là lí do mà người ta thường hay né tránh sự tĩnh lặng, hay làm mình bận rộn với thông tin, với báo đài, với tiếng ồn, để không phải cảm nhận sự mênh mông của bóng tối, của tâm hồn mình?

Điều kì diệu ở phòng giam số 7

Điều kì diệu gì đã xảy ra ở phòng giam số 7

Ở phòng giam số 7, một phòng giam được thiết kế ấm áp, sàn gỗ, những đồ vật dụng có thể thấy của một gia đình. Nó mang đến cảm giác của một mái ấm, hơn là một nơi để trừng phạt.

Ở phòng giam số 7, những người tù, những con người “xấu” với quá khứ khác nhau, đã bằng cách nào đó chấp nhận & hòa hợp.

Ở phòng giam số 7, và cả ở nhà tù đó, nhờ một đứa bé, họ dần thành thật với mình hơn, và bỏ đi cái tự ái của những tay anh chị.

Ở phòng giam số 7, nơi nghe lạnh lẽo và chết chóc, lại rất đong đầy tình thương. Của những con người đùm bọc nhau, của tình yêu vĩ đại của người cha với Ye Sung của bố, của tình thương ngập tràn trái tim nhỏ bé của Ye Sung với bố. Nhớ mãi ánh mắt yêu thương và cái ôm từ vòng tay nhỏ bé của Ye Sung, nhưng muốn ôm và che chở cả thế giới của bố ngày bố Yong Gu đi tử hình và cái ôm của của Ye Sung ngày có thể rửa được sự chân thành và trong sạch cho bố – một cái ôm che chở vẫn yêu thương, nhưng đã mạnh mẽ hơn của Ye Sung.

Stillness

Có sự trống trong tâm hồn mình, cảm giác không muốn làm gì tiếp hay không muốn gì cả. Không phải vì mệt mỏi về tinh thần hay thể chất.

Sự trống đó thường nhiều nhất là vào cuối tuần, khi đầu óc được một lúc chậm lại hít hà, khi không lắp đầy với công việc và các hoạt động kết nối khác. Nhưng cảm giác nhiều nhất vẫn là tối thứ 6.

Sự trống của chính mình, không phải lần đầu tôi cảm thấy, và chạy trốn cùng công việc, những trang sách, những dòng tin kết nối với những người thân xung quanh, những phút phim, những phút gặp gỡ bạn bè, cùng giải khuây cùng bia, rượu hay nhạc hay đi cafe. Dù có cố gắng lắp đầy bao nhiêu, thì nó vẫn ở đó.

Có những sự trống, sẽ rất dễ chịu, tôi tự tạo cho mình, như lúc thể thao, trên con đường 10p về với chiếc nhà nhỏ và bà Thị Beo luôn nằm dài trước cửa, trên những đoạn đường về với Mẹ, hay cuối ngày ngồi dưới những dòng nước hay ngó lên trần nhà hay bầu trời. Để tôi tự nói chuyện với chính mình. Tôi thích những lúc đó. Nếu không có, sẽ rất mệt mỏi và lại không muốn làm gì cả. Lúc đó, mặt tôi nhăn như ai không cho tôi ngủ trưa vậy đó.

Có những sự trống, vốn không dễ chịu, khi vừa xong những điều gì đó, khi không nỗ lực lắp đầy. Nhưng nó vừa vì muốn, và không muốn, nên mới là không dễ chịu, nhưng được cái là tôi hiểu mình thấy trống. Ngày trước, vừa không dễ chịu, vừa không hiểu mình, nên mỗi khi này, tôi thường hằn học với bạn bè, người thân.

Còn bây giờ, thì “Chớ lay tôi dậy, để tôi nằm đây,…” vì càng được nước, tôi sẽ làm tới.

Tôi đoán là nếu kể những điều này với nhỏ Sọc Xanh đóng thùng, nó sẽ nói: “need to be solved” của mày chắc hết rồi mà chưa biết heading tiếp (nếu thiệt vậy thì không đúng với tôi bây giờ đâu, nhưng cái kiểu “geek” của nó là vậy); nếu kể cho Hana, nó sẽ “You’re a bitch” (nó không có ý chửi tôi đâu, câu cửa miệng của nó với tôi mà tôi luôn dịch là nó đã hiểu tôi) và nó sẽ ít khi nói gì đó thêm nhưng tôi đoán là nó có nhiều suy nghĩ đang dọc ngang trong nó về tôi, và nó đã cảm được cái nỗi trong lòng tôi; nếu tôi nói cho nhỏ bác sĩ, nó sẽ yên lặng nghe tôi nói rồi kết bằng một câu: “Cô Thi nay tâm trạng dữ ta”;

Tôi đoán là rồi sẽ luôn có những lúc như thế này, nếu cứ chạy trốn và lắp đầy, rồi vẫn sẽ là những cảm giác không tự nguyện sẽ đến; vì hình như cảm giác đó đến, là để nhấm nháp (có phải là để tiêu pha như chú Đen nói). Thì thôi để nó tự nhiên và tôi rồi sẽ thích nó như tôi thích những lúc tôi tự nguyện cảm thấy trống. Nó là khoảng trống của riêng tôi mà tôi không chắc là có ai có thể chia sẻ với tôi. Thế giới của riêng tôi đó!

Còn bây giờ, đúng là ngủ dậy một giấc, bận bộ đồ mình thích, chạy ra chỗ Mẹ bán & cười xàm vì con bé Triều nó chọc tôi và thấy hai mẹ con cười giống nhau dữ, uống ly cafe, lại cười xàm với mấy đứa Thơ, Bình, thì thật Obadi-Obada.

Design a site like this with WordPress.com
Get started